Thứ Tư, 7 tháng 5, 2014

ĐÊM BUỒN

(Thơ Huỳnh Ngọc Văn)

Mưa rơi ngoài phố vắng
Đêm về buồn cô liêu
Ngõ khuya đèn không sáng
Quán khuya càng hắt hiu

Đêm nay trong quán vắng
Nghe buồn buồn mưa rơi
Bên ly cà phê đắng
Có người hồn chơi vơi

Vị cà phê không đắng
Sao lòng lại đắng cay
Đêm nay là đêm mấy
Sao đã vội chia tay

Lời từ ly không nói
Nhưng lòng càng vấn vương
Ôi bao giờ cho tới
Ngày đời thôi gió sương
***
Anh Văn  đã ra đi, vĩnh viễn không còn sương gió nào phủ xuống đời anh nữa.


Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013


 HOA CÚC NGÀY XƯA


Ven những con đường mình tới trường xưa
Anh nhớ không có một  loài hoa dại
Những nụ nhỏ xinh nở vàng chiều xa ngái
Biết bao lần lưu luyến bước chân qua

Cũng một đời hương sắc một loài hoa
Cứ nở rồi tàn suốt bốn mùa lặng lẽ
Cứ theo bước chúng mình suốt cả thời thơ bé
Dẫu chẳng khi nào mình nhận thấy đâu anh!

Em đã đi qua thời thơ ấu mong manh
Qua  bộn bề những buồn vui con gái
Đã hồn nhiên lãng quên những ngày xưa thơ dại
Đường đến trường hoa cúc nở.. và anh..

Để chiều nay giữa mùa thu bình yên
Em chợt gặp trong nhạt nhòa kí ức
Chiều nắng hanh hao một thưở nào hoa cúc 
Ánh mắt lặng thầm trong se lạnh heo may..

Giọt lệ nào chát mặn chiều nay
Cho em nhớ một thời nông nổi
Cho thương lắm những ngày xưa hờn dỗi
Cho nghẹn lòng..hoa cúc dại ..và anh!

CHU NGỌC

Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013

LỤC BÁT LÊNH ĐÊNH


Thuyền trăng lục bát chòng chành
Câu thơ chấp chới cuối gành tương tư
Chữ thương, chữ nhớ say nhừ
Chữ tình chếnh choáng lắc lư đò đời

Lục bát à! Lục bát ơi!
Tiếng hò khỏa sóng duyên bơi giữa dòng
Tình em chìm nổi long đong
Câu thơ lội nước ướt ròng tóc tơ
Lời ca dao rớt buồn xo
Tội con cúm núm ngác ngơ giữa chiều
Đồng xa khói rạ tiêu điều
Thương anh thơ ngã liêu xiêu thật thà
Đừng chê điệu lý quê nhà
Áo bà ba vẫn mặn mà sắc hương
Dật dờ sông chảy mười phương
Tình em một bến gửi thương thay lời

Lục bát sau hè ỉ ôi
Lời ru Mẹ kể trăng ngùi tỉ tê
Cha đi ngày nước lên đê
Để thơ bịn rịn xàng xê đôi bờ
Lục bình tím rịm bến chờ
Trái sầu riêng rụng chỏng chơ cuối mùa
Bếp sau, hiên trước gió lùa
Một mình Mẹ gánh nắng mưa phạc phờ
Đêm đêm con nhộng nằm mơ
Cha về giữa sáng, em thơ reo hò

Nhớ hoài lục bát ngây thơ
Cắm cơn mơ, thả câu hò lênh đênh
Thương hoài lục bát nghĩa tình
Uống lời ru Mẹ chùng chình tuổi thơ
PyN


Ngày xưa chảy đến bây giờ
Muôn đời lục bát là thơ, là tình
Thuyền trăng lục bát lênh đênh
Nghiêng tình xuống bến thơ bềnh bồng trôi
                                       PyN


Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013

HẠC XƯA - HUỲNH NGỌC VĂN



Hạc xưa về khép canh tà
Tiếng rơi thánh thót mưa sa tần ngần
Em về hong  tóc mùa xuân
Trăng trầm hương tỏa dưới chân một mình
Em nằm nhìn cội cây xanh
Môi ươm đào, lý một vành đôi mươi
Về em vàng phố mây trời
Tay đơm nụ hạ hoa dời gót xuân
Thì thôi tóc ấy phù vân
Thì thôi lệ ấy còn ngần dáng sương
Thì thôi ngựa phố xe đường
Thì thôi thôi nhé đoạn trường thế thôi. 

BÀI HỌA

THƯƠNG XƯA


Người đi khuất núi chiều tà
Đôi chim hạc trắng tiếng sa trong ngần
Người về lặng lẽ đêm xuân
Vườn khuya tìm lại dấu chân một mình
Lối xưa phủ kín rêu xanh
Làm sao nhìn thấy được vành đôi mươi
Ngẩng lên mây trắng đầy trời
Mưa giăng nhè nhẹ cho dời gót xuân
Ôi thôi một đóa phù vân
Chỉ trong phút chốc hóa ngần ấy sương
Ngựa ai gõ nhịp trên đường
Nghe ra xa vắng đoạn trường thế nhân
                                        (QUANG NAM)

Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

THƠ THANH TÙNG



CUỐI
Cuối niềm vui gặp nỗi buồn
Cuối sinh tử biết ngọn nguồn tử sinh
Cuối ngày còn lại một mình
Cuối đời còn một chữ tình mang theo
(Thanh Tùng)

HỌA (đảo vận)

TA CÒN GÌ?
Bạn còn có thứ mang theo
Thân ta trơ trụi gieo neo một mình
Chập chùng giữa cõi tử sinh
Có gì ngoài một chông chênh nỗi buồn?
(Quang Nam)




THƠ HOÀI CHÂU




       TRANG ĐỊNH MỆNH                                                                                


                    tặng Hồng Sa (Quang Nam)


Sổ đời là quyển tối cao
Ta không thể mở, xếp vào ý ta
Hành trình trên dặm đường xa
Ta không thể đọc  nó qua hai lần
Mệnh ta tự nó xoay vần
Ta không định được mình cần trang nao
Và trang định mệnh rốt sau
Nó đà hiện rõ trên đầu ngón tay.


(Dịch từ “La Page Fatale” của Victor Hugo)
Hoài Châu 1-9-98


LA PAGE FATALE
Le livre de la vie est un livre suprême
Qu' on ne peut ni fermer, ni ouvrir à son choix
Le passage attachant ne s' y lit pas deux fois
Le feuillet fatal s' y tourne de lui même
L' on voudrait revenir à la page où l' on aime
Et la page où l' on meurt est déjà sous les doigts.



Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

THƠ FRIENDOFALL


CÀ PHÊ CHIỀU

Chốn cũ chiều xưa ta với người
Cùng nhìn từng giọt thánh thót rơi
Cà phê từng giọt nghe ngọt lịm
Vòng tay e ấp má kề môi

Nơi ấy chiều nay vắng bóng người
Lặng nhìn từng giọt ngập ngừng rơi
Cà phê từng giọt từng giọt đắng
Rơi xuống lòng ta mấy giọt đời
                                     (Friendofall)

              HỌA


                                    CÀ PHÊ ĐẮNG

                                    Quán vắng chiều xưa ta gặp người
                                    Ngoài trời rả rích tiếng mưa rơi
                                    Cà phê sao lại làm say lịm
                                    Ta chìm trong sóng mắt làn môi

                                    Một thuở ái ân ta mất người
                                    Chiều nay quán cũ mưa vẫn rơi
                                    Vẫn cà phê ấy nhưng sao đắng
                                    Đắng tràn ký ức cả một đời
                                                                     (Quang Nam)